ĐỒNG NHÂN HP - MẤT KHỐNG CHẾ

Chương 113 - 114

113. Ngoại truyện 1: Mới gặp

Alvin đã quên mất lý do lúc đầu vì sao lại đi ngụy trang thành một học sinh năm ba bình thường của Hogwarts, có lẽ là do thấy tẻ nhạt, hoặc là vì cái gì đó khác, nhưng chuyện này đối với anh mà nói, dễ như ăn cháo, sẽ không có một ai phát hiện bên trong Slytherin đột nhiên có thêm một học sinh năm thứ ba, bất luận học sinh hay giáo viên.

Anh như một khán giả khó lấy lòng nhất, rõ ràng sống giữa một đám học sinh, nhưng chỉ mắt lạnh đánh giá mỗi một người, xem những trò ấu trĩ buồn cười mà bọn nhỏ này cho là đã vắt hết óc hay dùng hết mọi thủ đoạn, như một hồi kịch nhàm chán.

Có điều cũng không phải ngay cả một người thú vị cũng không có.... Alvin ngồi trong phòng sinh hoạt chung của Slytherin, ánh mắt chuyển đến một thiếu niên tóc đen ngồi gần góc tường. Cậu có làn da trắng xám như bị bệnh, môi mỏng mà sắc bén, dưới hàng mi buông xuống là một đôi mắt màu đen bình tĩnh khắc chế, hầu như chưa bao giờ cười, nhìn qua âm lãnh trầm mặc, nhưng lại có chút cảm giác cấm dục mê người không thể nói rõ. Cậu đang ôm một quyển sách thật dày ngồi ở chỗ đó, mặc đồng phục học viện màu đen, cài đến cúc áo cao nhất, ánh mắt chăm chú, không có chút ý thức rằng đang có người hứng thú nhòm ngó cậu.

Có điều sau một lát, sức quan sát nhạy cảm của cậu dường như đã nhận ra chút gì đó, cậu đặt sách xuống, khẽ nhíu mày, quét qua một vòng nhưng lại không phát hiện gì, sau lại cúi đầu xuống tiếp tục đọc sách.

Severus Snape, người có thể tính là thú vị đối với Alvin ở trong cái trường này.

Được rồi, coi như là thú vị theo kiểu ác ý đi, anh chính là thích nhìn cái gương mặt cay nghiệt lạnh lùng kia mất bình tĩnh – ví như khi cậu đối mặt với tổ bốn người Gryffindor, Alvin thưởng thức náo nhiệt nhiều lần, nhìn thấy Severus vì phẫn nộ mà mặt nhiễm màu hồng phấn nhàn nhạt, cặp mắt đen to tròn kia như đám lửa nhen nhóm trong đêm tối, mỹ lệ cực điểm. Vì lẽ đó, trong lúc thưởng thức, tâm tình của Alvin cũng rất tốt, thỉnh thoảng anh sẽ lén lút ra tay giúp Severus đánh đuổi mấy người.... mấy Gryffindor kia, đối với mà nói, chuyện này quá dễ dàng, chỉ cần bí mật một chút, tất cả mọi người đều sẽ tưởng Severus tự mình đánh lùi – trừ bản thân cậu ra.

Alvin thật tò mò liệu cậu có tìm được anh không, vì thế, mỗi lần ra tay cũng không cố ý che vết tích sạch sẽ, sau mấy lần đã bị Severus phát hiện.

Mà khi cậu thiếu niên bị người người trong Hogwarts xưng là âm u lạnh lùng này chặn đường anh, giọng điệu lạnh lùng hỏi anh vì sao lại giúp cậu, Alvin chỉ cười khẽ, đôi mắt màu lam đậm chứa ý cười trêu chọc, thoáng nghiêng về phía trước, như không thấy Severus né tránh, tiến lên đến bên tai cậu nhẹ giọng nói, "Bởi vì tôi thích em a."

Không thể không nói, Alvin phi thường ác thú vị hy vọng Severus lộ ra ánh mắt khϊếp sợ rồi chạy trối chết, như vậy sẽ nhất định phi thường thú vị.

Nhưng Severus nhất định phải để cho anh thất vọng, cặp mắt màu đen kia vẫn như bình thường, không có chút rung động nào, phảng phất như câu vừa nãy không phải là một lời tỏ tình mà chỉ là một câu thăm hỏi đơn giản. Cậu hơi nhíu mày, như cảm thấy mất hứng, sắc mặt khó coi liếc nhìn cậu bé thấp hơn mình một chút, "Xem ra cậu Barr không có ý định thành thực trả lời tôi, còn nữa, chuyện cười của cậu cũng không làm người vui vẻ."

Severus nói xong rồi xoay người đi, bởi vậy, cậu mới không thấy sau lưng cậu, trong mắt Alvin lộ ra ý hứng thú, như đang nhìn một con mồi thú vị.

....

Severus không biết rốt cuộc là bước nào xảy ra vấn đề, theo cái nhìn của cậu, lời tỏ tình kia của Alvin xác thực là một câu chuyện cười, kết quả không biết tên kia có dây thần kinh nào bị chập, giống như muốn chứng minh độ chân thực của lời tỏ tình kia, anh bắt đầu không mời mà tới, xuất hiện quanh cậu. Mà quan trọng nhất là, cậu còn không phát hiện, đến khi nhận ra, trên cơ bản Alvin đã ở bên cạnh cậu được một lúc rồi.

Tuy nhiên, dưới sự tìm hiểu của Severus, cậu hầu như không tìm được tin tức nào về Alvin mà giống với cái tên trước mắt này.

Theo lời đồn, Alvin là một học sinh Slytherin năm ba thành thật chất phác, trầm mặc ít lời, tướng mạo phổ thông, thành tích cũng bình thường. Không có bạn bè gì, cũng không có kẻ thù.
Lại nhìn cái tên trước mắt này, hiện tại anh đang không mời mà tới, ngồi chễm chệ trong phòng của cậu, nhìn cậu nhọc nhằn khổ sở chế Độc Dược, hững hờ liếc qua từng cái bình một, nhìn qua chỉ thuận miệng nói ra tên, nhưng mỗi một cái đều trúng phóc.

Vừa nãy, cái tên này tới đưa cho cậu một quyển sách chế Độc Dược hi hữu, ngay cả nhà Malfoy cũng không có – đây cũng chính là lý do tại sao cậu không thể không cho người vào phòng.

Severus cảm thấy hơi buồn bực, "Rốt cuộc cậu muốn làm cái gì!"

Alvin quay đầu lại, mặt mũi anh vẫn bình thường không có gì lạ, vẫn thuộc loại tìm không ra khi xen lẫn trong đám người, nhưng bây giờ, anh chỉ tùy ý ngồi ở chỗ đó, không có động tác đặc biệt gì, chỉ có cặp mắt màu lam đậm hiện lên tia sắc bén hoàn toàn khác với ngày thường, không ai có thể quên được anh, trong nháy mắt, trên người anh toát ra cảm giác ngột ngạt cùng khí thế ép người mãnh liệt, dù là ai cũng không có cách nào làm như không thấy được – bao gồm cả Severus.
Nhưng Alvin chỉ cười cười, giọng điệu ung dung, "Không phải tôi đã sớm nói với em rồi hay sao, tôi đang theo đuổi em."

Sau đó, Severus còn chưa kịp nói cái gì, một giây trước cậu thiếu niên còn ngồi cạnh bàn, trong khoảnh khắc đã đi tới trước mặt cậu, còn dùng bóng người cao gầy thuộc về thiếu niên bao trùm lấy cậu, cậu còn chưa kịp phản ứng, trên môi đột nhiên có xúc cảm mềm mại, ấm áp rõ ràng truyền tới, một đồ vật mềm mại mà linh hoạt nhân lúc cậu không phát giác, dễ như ăn cháo cạy hàm răng của cậu ra, chạy vào trong cổ họng, tùy ý làm bậy.

Severus cứng ngắc cả người, nhưng cậu không nhúc nhích, lông mi hơi rũ xuống, bên trong tròng mắt đen cũng không có tâm tình rõ ràng, cũng chẳng biết đang nghĩ gì, chỉ không nhúc nhích, mặc cho người trước mặt này muốn làm gì thì làm.
Alvin lưu luyến cọ xát trên môi Severus mấy lần, cánh tay không biết tự lúc nào đã choàng lên hông cậu, anh đương nhiên nhìn thấy vẻ mặt lạnh nhạt của Severus, nhưng không để ý lắm, trên mặt vẫn tươi cười, "Em đây là đang ngầm chấp nhận tôi gần gũi sao, hoặc nên nói, là còn rất thích?"

"Nghĩ quá nhiều là bệnh, phải trị," Severus đẩy anh ra, "Tôi cũng không cảm thấy cậu thật yêu tôi, đương nhiên, tôi cũng chẳng có hứng thú gì với cậu."

"Vậy em đều bỏ mặc tất cả những người muốn gần gũi em như vậy sao, hay là, chỉ đối với mình tôi là như thế?" Alvin hỏi, hơi nghiêng đầu, phảng phất như đang thật sự tò mò.

Severus giương mắt liếc nhìn anh, "Cậu sẽ không tiếp tục, hơn nữa, tôi không cho rằng mình có thể làm gì để ngăn cản được cậu."

"Thật là một học sinh thông minh," ý cười dưới đáy mắt Alvin càng thêm sâu sắc, ngón tay khẽ nắm lấy cằm Severus, khi nhìn chăm chú vào cậu, đôi mắt lam đậm của anh càng thêm vẻ đặc biệt thâm tình, "Có điều em đã nói sai một chỗ, tôi quả thực có chút thích em, đồng thời cái thích này, đang không ngừng nhiều hơn."
Chỉ là không biết nhiều đến mức nào thì, sẽ đổ nát.

(Editor: Đột nhiên cảm thấy Alvin thật khốn nạn!!! Giải thích một chút vì sao xưng hô trong ngoại truyện lại khác với trong chính truyện: lúc này cả hai còn đang ở thời học sinh và Severus học năm cao hơn Alvin, theo lời kể của Narcissa từ chương nào đó trong chính truyện.)



114. Ngoại truyện 2: Một đời

Severus có nằm mơ cũng không nghĩ rằng, chuyện bị tỏ tình ngay trước mặt mọi người trên vũ hội của học viện sẽ phát sinh trên người cậu. Làm một quái nhân âm trầm và có thiên phú Độc Dược nổi tiếng trong Slytherin, sắc mặt trắng bệch, tướng mạo cũng không thể nói là vô cùng anh tuấn, lại hoàn toàn không biết xã giao với người khác, được hoan nghênh mới là lạ.

Mà sau khi cậu mâu thuẫn với Lily và bị cô xa lánh, bên người ngoại trừ Lucius ra, cũng không còn có người quen nào khác.
Nhưng loại chuyện chỉ xảy ra trong những quyển tiểu thuyết thích hợp với mấy cô học sinh ngốc nghếch kia, lại, xác thực, giáng xuống người cậu.

Khi cậu tiến vào năm thứ tư ở Hogwarts, bên trong Đại Sảnh, một bó hoa hồng lớn đặc biệt chuẩn bị cho cậu, học sinh năm thứ ba, Alvin Barr, ở ngay trước mặt tất cả mọi người đang tham dự vũ hội, tỏ tình với cậu.

Severus tức đến mức suýt chút nữa đã cho nổ trần nhà Đại Sảnh, sau đó trực tiếp đẩy cửa đi ra, bỏ mặc nhân vật chính còn lại ở nơi đó. Nói thật ra, nếu không phải biết rõ thực lực của Alvin, cậu sẽ rất tình nguyện đánh anh một trận.

Nhưng không một ai biết, trong nháy mắt, khi cái tên nham hiểm, giả dối, thích trò chơi – Alvin kia nói thích cậu, trái tim của cậu đập nhanh đến bao nhiêu.

Nhanh đến mức, cậu hầu như cho rằng đây không phải là trái tim của mình nữa, nó dường như đã phản bội cậu, chỉ đập lên vì cái tên Alvin kia mà thôi.
....

Cẩn thận ngẫm lại, cái người tên Alvin này chỉ mới quấy động sinh hoạt của cậu khoảng bốn tháng mà thôi. Anh sẽ thường xuyên cầm những quyển sách chế Độc Dược không biết lấy từ chỗ nào đến gõ cửa phòng cậu, sau khi đi vào, nếu cậu còn đang bận mê muội chế thuốc, anh sẽ an tĩnh ngồi ở bên cạnh, như đang xem kịch hài, theo dõi cậu, sau đó, chọn chính xác thời gian cậu kết thúc việc chế Độc Dược, bắt đầu quấn lấy cậu.

Người này có vẻ như đã đi qua rất nhiều nói, anh từng kể có lần mình đã đi qua một cánh đồng hoa hồng nở rộ ở một trấn nào đó, màu đỏ nóng rực kia dường như muốn nhuộm đỏ toàn bộ bầu trời; trên sa mạc, mặc trăng sáng sủa trong sáng như vậy, khiến người ta cảm thấy mình rất gần với nó; Kim Tự Tháp Ai Cập ẩn chứa sức mạnh kỳ diệu; quang cảnh tự nhiên ở New Zealand kỳ diệu như muốn khiêu chiến trí tưởng tượng của nhân loại....
Lúc đầu, Severus cũng không bồi cái tên không có việc gì này tán gẫu, hồng trà anh chuẩn bị, cậu cũng không động lấy, dù chỉ một ly.

Thế nhưng, không biết từ lúc nào, khi Alvin bắt đầu đưa ra cách cải tiến cho thần chú và phương pháp điều chế Độc Dược mới nhất của cậu, mỗi lần như vậy, tên khốn đó đều sửa đúng chỗ, khiến cậu cũng bỏ cảnh giác xuống, đi nghe, nhưng dần dần, lúc Alvin tán gẫu về những chuyện khác, cậu cũng đã bắt đầu theo bản năng lắng nghe, thậm chí có khi còn có thể kiên trì đáp lại hai ba câu.

Alvin cũng càng ngày càng tự tại đợi trong ký túc xá của cậu, có lúc khi nhìn thấy bóng dáng cao cao núp ở bên giường cậu của cái tên không mời mà tới này, nhìn anh mỉm cười với cậu, cậu cũng cảm thấy không tệ lắm.

Thật là không có thuốc cứu chữa nữa rồi.
Cậu chỉ muốn chăm chú nghiên cứu chế tạo Độc Dược mà thôi, tại sao trong lúc vô tình, lại trở nên như thế này, trở nên mong chờ cái người tên Alvin kia?

Chuyện này quá hoang đường, Severus thầm nghĩ, bởi vì cái tên kia, cũng không phải thật sự yêu mình a.

....

"Bỏ lại tôi một mình trong Đại Sảnh, chịu đựng nhiều tiếng xì xào bàn tán như vậy, thực sự rất vô lễ a, Sievert." Trên hành lang tối tăm, truyền đến một giọng nam trầm thấp khác hẳn giọng của một thiếu niên.

Severus cả kinh, ngẩng đầu lên, liền thấy Alvin đi ra khỏi bóng tối trên hành lang, anh còn mặc lễ phục, nhưng tóc có hơi tán loạn, có vài sợi tóc mềm mại buông xuống trước mắt.

Anh rõ ràng rời tiệc muộn hơn so với mình, nhìn qua hình như cũng đã đợi ở chỗ này hồi lâu rồi.

"Sao lại từ chối tôi, rõ ràng em cũng thích tôi mà, không phải sao," Alvin đi tới chỗ Severus, vẻ mặt hững hờ, tùy ý như bảo đêm nay không tệ, "Hay là, em đang khϊếp đảm? Không dám thừa nhận?"
Severus theo bản năng định phản bác, nhưng cậu còn chưa kịp lên tiếng, vai đã bị một nguồn sức mạnh nắm chặt, lưng đập mạnh vào tương, môi cũng bị một cái gì đó mềm mại ngăn chặn.

Mặt của Alvin phóng to ngay trước mắt cậu, cậu cảm giác được rõ ràng đầu lưỡi đối phương thừa dịp cậu ngây người xông vào trong cổ họng, tùy ý đi khắp, đồng thời không khí mờ ám đến cực điểm quấn quanh lấy cậu.

Cậu muốn đẩy anh ra, nhưng sức lực của Alvin lớn hơn vẻ ngoài của anh rất nhiều, không chỉ có thể hạn chế cậu, mà còn dư lực luồn tay vào trong áo choàng phù thủy của cậu, chạm lấy làn da của cậu, vuốt ve, nhào nặn. Lòng bàn tay của anh nóng rực, một hồi dễ dàng mang tới run rẩy, gần như là theo bản năng, Severus phát ra tiếng rên mềm yếu – cậu quả thực rất muốn cắn đứt lưỡi mình cho xong.
Alvin rất hài lòng, buông lỏng môi cậu ra, hướng về phía bên tai cậu, "Em xem, không phải em rất thích hay sao, hà tất gì phải cố chống cự đây."

"Cút ngay!" Severus nghiến răng nghiến lợi.

"Lửa giận thật lớn," trong mắt Alvin vẫn là ý cười, còn đưa tay sờ mó mặt Severus, "Tôi nói thật đó, tôi thích em, mà em vừa vặn cũng có chút hứng thú với tôi, chúng ta đến với nhau thì có gì không tốt đâu?"

"Hay là.... Em đang lo lắng điều gì," Alvin kề sát người vào, cặp mắt lam đậm kia như thể hiểu thấu lòng người, "Em đang lo rằng tôi cũng không phải thật sự thích em sao?"

Nhìn vẻ mặt của Severus, Alvin liền biết mình đã đoán đúng, tuy rằng sau này Sievert sẽ trở thành một gián điệp hai mặt không chút biến sắc, nhưng hiện giờ cậu chẳng qua vẫn chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi, so với lão yêu quái sống mấy ngàn năm như Alvin mà nói, hoàn toàn không thể so được.
"Chuyện như vậy, nếu em không tự mình thử một lần, thì làm sao mà biết được đây?" Alvin hỏi.

Severus nhìn gương mặt thuộc về người thiếu niên ở trước mặt, nó cũng không anh tuấn, nhưng đường viền sâu sắc, khí chất cũng thành thục hơn so với bạn cùng lứa. Anh ở trong ấn tượng của cậu, là một tên khốn vừa giả dối vừa nguy hiểm, trực giác của cậu nói cậu không thể tin anh, nhưng cậu vẫn không cẩn thận thích anh.

"Thử một lần? Có thể a," Severus nói, "Nhưng tôi sẽ giữ quyền đổi ý bất kỳ lúc nào."

"Đương nhiên." Alvin nở nụ cười, đặt một nụ hôn lên trên môi Severus.

+++++++++

Severus tỉnh lại từ trong mộng, đập vào mi mắt chính là phòng ngủ dưới hầm Hogwarts của ông, trần nhà màu đen, giường màu đen, trên giá sách bày một đống sách dày cộp, lửa trong lò sưởi vẫn chưa tắt, nhưng chỉ còn dư lại một ngọn lửa nhỏ.
Đây đã là năm thứ mười lăm kể từ khi Alvin đột nhiên biến mất, cũng không biết đây là lần thứ mấy ông mơ về thời học sinh của mình.

Trong mơ, Alvin đồng ý để cậu giữ quyền đổi ý bất kỳ lúc nào, nhưng anh chưa từng nói cho ông biết, quyền dừng cuộc chơi, vẫn nằm trong tay Alvin.

Tên kia, hẳn sẽ không bao giờ trở lại đi, Severus đặt tay lên ngực trái của mình, nơi đó cũng không có vết thương gì, nhưng mười lăm năm trước, ngón tay của Alvin từng đặt ở chỗ này, trên đầu ngón tay là vầng sáng màu đen.

Ông ngẩng đầu nhìn Alvin, tinh tường nhìn rõ sát ý trong mắt đối phương.

Ông không biết tại sao, ngày hôm qua anh còn ôn nhu cười với mình, ngày hôm nay, không có bất kỳ dấu hiệu trước nào, muốn cướp đoạt mạng của ông.

Nhưng ông không hỏi, chỉ nhìn Alvin, ông biết, nếu Alvin muốn gϊếŧ ông, ông hoàn toàn không có cách tránh thoát.
Cuối cùng Alvin vẫn thu tay về, sau đó không nói một lời xoay người rời đi. Sau đó, ngày hôm sau, trên bàn dài Nhà Slytherin chưa từng xuất hiện bóng người người kia thêm lần nào nữa.

....

Lúc này, trời còn sớm, cực kỳ sớm, cách buổi sáng còn một quãng thời gian, từ trước đến nay, Severus chưa từng có thói quen hao tổn tinh thần cho một người đã rời đi từ lâu, sau khi rót cho mình một ly nước, ông lại ngủ thϊếp đi lần nữa.

Nhưng ông không hề biết, sau khi ông ngủ say, có một bóng người, lặng lẽ xuất hiện ở bên giường ông, ngón tay cẩn thận từng li từng tí một quét qua mặt mày ông, sau đó, ôn nhu cực điểm hôn lên môi ông.

Alvin nhìn khuôn mặt dù đã ngủ say nhưng vẫn không thả lỏng của Severus, ánh mắt xẹt qua ngực trái của ông, không khỏi cười khổ.

Anh thừa biết Severus hẳn sẽ không muốn nhìn thấy anh thêm lần nào nữa, nhưng rất xin lỗi, dù anh biết mình là một tên khốn, nhưng vẫn không có cách nào từ bỏ được.
"Lần này, anh thật muốn cùng em đi hết một đời, xin hãy cho anh có cơ hội này." Alvin nhẹ giọng nói.

Tác giả có lời muốn nói: Luôn cảm thấy hoàn toàn có thể viết được 200 ngàn chữ về chuyện tình máu chó của giáo sư với Alvin, nhất là khi tác giả còn yêu thích loại hình ngược văn kiểu này nhất [cái quỷ gì....]

Nhưng mà truyện này đến đây đã thật sự kết thúc rồi, tác giả không chút moe nào sẽ tạm dừng hoạt động một thời gian, bởi vì tiến độ lấp cái hố ngôn tình khá chậm, vì lẽ đó, không thể xác định khi nào lại mở hố, nhưng vẫn mặt dày hy vọng mọi người có thể chờ đợi vị tác giả vô cùng đáng thương này [mắt sao nhìn người ~~]



(Editor: Vẫn chưa quyết định được tiếp theo sẽ mở hố edit bộ nào. "Làm ván cờ" thì theo số đông miễn đi, sau khi lướt đến phần cuối, hình như là HarDra, chẳng biết ở giữa có hỗ công hay không nhưng thôi, loại nó ra khỏi danh sách cho rồi. Còn hai bộ kia, ừm, tôi cũng thích đọc truyện dài, nhưng edit thì mệt chết con. Bộ "Trưởng thành" đó nhân vật nhiều không kém gì bộ "Liệp Giả Thiên Hạ" đâu, có khi độ dài chương cũng ngang với bộ đó cũng nên. Nhưng không làm thì lại thấy tiếc. Làm sao đây ta??? Chờ mọi người nêu ý kiến.)