LIZKOOK - LIÊN MINH PHE THẤT TÌNH

Chap 19

Trong công ty, tin đồn về Jungkook dần hết thông tin để buôn, không có chuyến du lịch mới, nhà hàng cao cấp mới, quà mới, Kwon Mina dần dần cũng nhạt đi và chìm xuống.

Hôm ấy Lisa không kìm được mà nhắc nhở vị sếp quý nhân hay quên của mình: "Hôm nay không cần đặt hoa sao?".

Jungkook ngước mắt lên: "Hả? Hoa gì?".

Lisa chỉ đạo hướng dẫn:"Tặng cô Kwon".

"Hả?".

"... = = Hôm nay hình như là sinh nhật cô ấy mà".

Jungkook cười nói:"À, tôi không định tặng".

Lisa kinh ngạc:"Tại sao?".

"Không cần thiết".

"Ấy...". Lisa thấp thỏm,"Cô Kwon rất hợp với anh". Tài mạo tương xứng, lại được coi là môn đăng hộ đối, nếu hai người này giận nhau vì chuyện cô bị sai vặt nhỏ như hạt vừng thì cô tội nghiệt lắm rồi. Dù sét không giáng xuống, anh trai cũng chém cô.

Jungkook mỉm cười nói:"Có lẽ tôi quá sốt ruột, đi hơi nhầm hướng".

Lisa cố gắng nghiền ngẫm câu trả lời mơ hồ lập lờ nước đôi của anh ta một hồi, không khỏi nhìn anh ta kinh hoảng:"Á, thế là... không tặng hoa vì anh còn nhớ tới Jisoo sao?".

Jungkook không đáp, chỉ cười hỏi lại:"Cô còn nhớ Taehyung không?".

"...".

Nói thật lòng, dạo này nhiều việc phát sinh quá, cô cứ bận quay vòng vòng, đầu óc lâu rồi chẳng có chỗ rảnh mà nhớ nhung Taehyung. Nhưng nếu nói thật, cô thực sự vẫn có chút lo lắng anh ta sẽ trở mặt với mình.

Jungkook thu lại nụ cười, nhìn cô chăm chú:"Hay là cô đã thay lòng đổi dạ rồi?".

Dưới ánh mắt ấy, chẳng hiểu sao Lisa lại thấy rất sợ hãi, chỉ có thể cọ hai chân vào nhau.

May mà Jungkook không nghiêm hình ép hỏi, chỉ mỉm cười:"Ngày nào cô thay lòng đổi dạ, phải nhớ nói cho tôi biết".

Cô đâu dám chứ... = =

Thế nhưng mối quan hệ phức tạp giữa Jungkook và Kwon Mina cùng Jisoo đã không còn nằm trong phạm vi phụ trách của cô rồi, cấp trên thích ai, thư ký nhỏ chạy việc vặt như cô quản làm sao được?

Tới lúc hết giờ làm việc, Lisa Lại nhận được điện thoại của Minhyuk.

"Bạn tôi mới mở nhà hàng, muốn nhiều người tới ủng hộ một chút".

Lisa quen cậu ta một thời gian, năng lực giải thích đã tăng lên rất nhiều, biết câu này tự động phiên dịch ra sẽ là: "Cô có muốn cùng đi ủng hộ, ăn bữa cơm tối với tôi không?".

"Xin lỗi nhé, tối nay tôi còn phải làm thêm giờ".

"... Có gì quan trọng không, ngày nào cũng làm thêm thế?".

Lisa thở dài:"Thực ra cũng chẳng có gì, toàn là chuyện lặt vặt thôi, nhưng sếp yêu cầu, đương nhiên phải làm hết rồi".

"... Jungkook cố ý".

"Hả?".

"Anh ta cứ liên tục gây phiền phức, cản trở chúng ta gặp mặt".

Lisa cười mỉa:"... Không tới nỗi đó chứ".

"Tôi lớn lên với anh ta, còn không hiểu anh ta nữa sao?".

Thực ra ít nhiều gì Lisa cũng cảm giác được Jungkook đang ngăn cản cô qua lại với Minhyuk, chỉ là bảo vệ tí ti cho sếp của mình theo bản năng thôi.

Jungkook phản đối cô hẹn hò với Minhyuk, tâm thái này rất dễ hiểu, bất luận là công hay tư đều có lý do rõ ràng. Anh ta muốn cô chuyên tâm làm việc cho mình, muốn cô giúp chia rẽ Taehyung và Jisoo, muốn cô đả kích Minhyuk. Đúng là thư ký vạn năng.

Lisa nghĩ vậy không khỏi lại thở hắt ra, vẫn nói đỡ cho cấp trên:"Không đâu, chỉ là việc cần thiết thật mà. Thế này nhé, chờ tôi làm thêm giờ xong sẽ mời cậu ăn bữa khuya".

Hình như đối phương sững người ra một lát, lâu sau mới đáp:"Cô, cô mời tôi?".

"Nhưng cậu đừng lái xe thể thao tới, cái đó có hơi khoa trương". Bị người ta nhìn thấy cô đêm hôm khuya khoắt chui vào chiếc xe đắt tiền của Minhyuk, không biết còn bị bóp méo ra gì nữa.

Buổi tối kết thúc công việc, Lisa lén lút ra khỏi tòa nhà công ty. Quả nhiên Minhyuk không lái con Ferrari lóa mắt muốn chết kia của mình tới, thế nhưng...
Cậu thanh niên cao to cởi mũ bảo hiểm xuống, để lộ đôi mày đen dài và khóe mắt hơi xếch lên:"Lên đi".

"...!!!" Đi boot cổ ngắn lái xe phân khối lớn, không phải càng phô trương hơn sao?

Lisa thật sự hận không thể kéo cậu ta trốn vào trong bóng tối:"Cậu không thể đi xe bus, đi tàu điện ngầm hay gọi taxi tới được à? Ai bảo cậu đi cái này?". Dù đạp xe đạp tới cũng được mà.

Vừa bị cô nói như thế, hình như cậu chàng có chút bối rối, gương mặt thoáng đỏ lên, cáu kỉnh đáp:"Cô muốn tôi đi kiểu gì, không nói rõ từ sớm, tôi sao biết được!".

"...".

Dù dáng cậu ta ngồi trên xe chống một chân xuống trông vô cùng lưu manh xã hội đen, nói là tới chờ người đi ăn, chi bằng nói là tới tìm kẻ địch còn giống hơn, thế nhưng lúc cáu kỉnh lại có vẻ trẻ con.

"Được rồi, bữa khuya cậu muốn ăn gì nào, mì sợi hay lẩu?".
Minhyuk chờ cô ngồi đằng sau, bèn cau mày khởi động xe: "Nghe cái nào cũng chán".

Lisa vốn có chút ngượng ngùng, chỉ kéo lưng áo Minhyuk một cách tượng trưng để giữ thăng bằng, nhưng xe vừa tăng tốc, bèn thấy ngượng thế chỉ có chết thôi. An toàn là trên hết, chẳng có gì mà ngượng cả, thế là dứt khoát ôm eo người đang lái xe. Bánh xe đột nhiên trượt một cái, suýt nữa là lao ra mép đường. Lưng Lisa rịn ra mồ hôi lạnh:"Tôi nói này, cậu chú ý một chút, đừng một xe hai mạng đấy".

Câu oán trách này chỉ nhận được lời đáp trả cáu gắt của đối phương:"Ồn chết đi được!".

Xuống xe, tìm quán ăn đêm vỉa hè xem ăn gì, Lisa đề nghị món cá viên cari, mỗi người một xâu trước, thêm chút tương ngọt, mùi cari thơm nồng ăn vừa ngọt vừa cay. "Ăn rất ngon phải không? Rất sướиɠ miệng đúng không?".
"Ừm...".

"Thích thì gọi thêm mấy xâu nữa đi".

"Ừm...". Minhyuk người cao chân dài, khí thế không thể coi thường, quanh năm chỉ dùng độc chiêu cau mày, cầm que xâu cá viên cari trông chẳng khác gì cầm hung khí.

Lisa mua liền mấy xâu cá viên, lấy tiền an ủi ông chủ nét mặt kinh hoàng bên cạnh:"... Ông chủ, ông đừng lo lắng, tiền này ông cứ nhận đi".

Để không gây cho ông chủ bán cá viên quá nhiều áp lực, ăn xong hai, ba xâu cá viên, Lisa bèn đưa cậu rời chiến trường: "Cậu có ăn khoai lang nướng không?".

Minhyuk trừng mắt nhìn thứ đen thùi lùi trên cái thùng nhôm:"Cái bẩn bẩn này là gì?".

"...".

Cuộc đời chưa từng được nếm mùi vị khoai lang nướng đáng buồn biết bao. Lisa mua một củ khoai lang to cho đứa bé đáng thương chưa bao giờ thấy thế giới bên ngoài, sau năm giây Minhyuk lườm nhau với củ khoai, cô đành tự tay bóc vỏ giúp cậu ta, cho cậu ta nhìn thấy phần ruột vừa đỏ lại mềm mại bên trong.
"Thơm lắm đúng không?".

"...Ừm".

Lisa lấy khăn tay bọc một nửa đưa cho cậu ta:"Ăn thử xem".

Minhyuk cúi đầu cắn một miếng, nuốt ực một cái xong thì trên mặt chỉ còn các vẻ hoảng hốt phức tạp liên tục chạy vọt qua.

"... Quên nói với cậu là phải cẩn thận bỏng".

"...".

Lisa đành lấy tay quạt quạt cho cậu:"Không sao chứ? Há miệng ra thổi một tí là khỏi thôi". Cậu công tử này yếu ớt thật đấy. Người cứ hở cái là bị cơm cá chình hay khoai lang nướng đánh bại, thật sự sống được ở trong giới xã hội đen chứ?

"Thư ký Kim?".

Lisa vội vàng quay đầu lại, hai người ngồi ở hàng bên cạnh ăn mỳ là đồng nghiệp trong công ty.

"Ấy... hai người cũng tới ăn khuya à?".

"Ừ". Đồng nghiệp nhìn nhìn cô, lại nhìn nhìn Minhyuk đỏ mặt đứng bên cạnh, im lặng một lát, bèn đồng thanh đáp: "Hai người từ từ ăn đi, chúng tôi đi trước đây".
"...".

***

Hôm sau Lisa đi làm mới phát hiện, scandal về cấp trên của mình dần dần lắng lại, giá trị tin tức giảm xuống, lòng nhiệt tình buôn dưa lê của mọi người lại chuyển sang scandal khác. Mà nhân vật chính trong scandal mới lần này lại là...

"Thư ký Kim, nghe nói cô đang hẹn hò với Minhyuk?".

"Thật hay giả đấy, đó là cậu hai nhà họ Jeon đó...".

"Có bạn trai như thế, cô còn ở đây làm trâu làm ngựa làm cái gì, mau làm phu nhân đi thôi".

"Mồm mép cô kín thật đấy, thế mà chẳng nói cho chúng tôi biết trước!".

Lần này tới lượt Lisa thành tiêu điểm của mọi người. Nhưng cảm giác hoàn toàn không có khí thế cao ngạo như thiên nga trắng giống Kwon Mina, trái lại thấy mình chẳng khác gì con chuột vạn người ghét, đi mà toàn phải cúi thấp đầu rón rén men theo chân tường.

"Thư ký Kim, cô làm người mà không thẳng thắn nhé!".
Rúc vào góc tường mà cũng bị người chặn lại, Lisa đành phều phào giải thích không biết tới lần thứ mấy:"Chuyện đó... chúng tôi chỉ ăn bữa khuya thôi, thực sự không có gì mà".

"Sao không có gì được!".

"Tuy nói là anh chồng rùa vàng, nhưng nếu hẹn hò với cậu ta thì không khó ăn nói với anh Jeon à?".

"Phải đó, hai người bọn họ bất hòa không phải chuyện ngày một ngày hai đâu".

"Nếu xảy ra tranh chấp thì cô sẽ giúp bên nào đây?".

"Cái này không phải chuyện nhỏ đâu, Thư ký Kim".

Dù là phái nhiệt tình buôn dưa hay phái phân tích lặng lẽ trong đám đồng nghiệp, lời phân trần "tôi không hẹn hò với Minhyuk thật mà" của Lisa đều bị thổi bay đi ngay một cách vô tình. Mệt hơn là, trong lòng mọi người ít nhiều đều muốn nghĩ cách thắt chặt quan hệ với phu nhân tương lai của cậu hai nhà họ Jeon, mà ngoài mặt thì lại ngại sức uy hϊếp của Jungkook, chẳng ai dám quá công khai tiếp cận với người yêu kẻ tử thù của ông chủ mình. Bởi vậy mối quan hệ với đồng nghiệp của Lisa trở nên rất kì diệu, tới nỗi cô đã không rõ rốt cuộc là ở công ty mình được hoan nghênh, hay bị xa lánh nữa.
Nhưng thái độ của Jungkook với cô lại rõ ràng là có chút xa cách và lạnh nhạt. Lisa ra ra vào vào trước mặt anh ta, lượn qua lượn lại bao nhiêu lần, anh ta vẫn làm bộ bận rộn không tiếp, không để người ta hở lúc nào mà lắm miệng. Vất vả lắm mơi chờ tới bữa trà chiều nghỉ ngơi, Lisa đưa bánh gato lên xong, đoán chừng cấp trên đang thả lỏng tâm trạng mới dám mở miệng:"Anh Jeon".

Jungkook ngước mắt lên nhìn cô:"Chuyện gì?".

"Chuyện đó, chuyện liên quan tới Minhyuk ấy, thực ra bọn họ nói phóng đại quá...".

Jungkook mỉm cười, ngắt lời cô: "Chuyện này không liên quan tới tôi".

"À...".

"Càng không phải việc công, cho nên cô không cần báo cáo với tôi".

"À...".

"Còn chuyện gì không?".

"... Không...".

"Không thì ra ngoài đi".

Lisa biết chuyện này cô tự làm tự chịu, cô mà là Jungkook, nghe mọi người đồn thổi như cô sắp cưới Minhyuk tới nơi thật thì cũng không thể yên tâm xem cô là tâm phúc nữa.
Làm ăn chốn thương trường đều là dùng người thì không nghi, nghi thì không dùng người, đạo lý này ai cũng hiểu. Mà ngoài năng lực làm việc, thể hiện mình là một nhân viên tốt tận tụy đáng tin cậy ra, cô cũng không nghĩ được cách nào khác để biểu hiện lòng trung thành với Jungkook. Ai mà ngờ là đã nghèo còn mắc cái eo, càng muốn thể hiện chăm chỉ cần cù gấp bội thì càng bị vận xui cản trở.

Lisa có thể chất của ngưòi sắt mà cũng bị cảm cúm ho khan phát sốt ba ngày liền. Đương nhiên dù bị đánh bại, Lisa cũng không thể nằm ở nhà nhìn toàn bộ tiền thưởng bay đi mất được, cho dù bò cô cùng sẽ bò đi làm.

Thế nên Lisa cứ sụt sịt chảy nước mủi sắp xếp giấy tờ trong phòng làm việc của Jungkook. Còn sốt tới nỗi hai mắt đỏ ngầu lên, trông chẳng khác gì thỏ.

Sắp xếp giấy tờ xong, vừa quay người lại, chẳng dè lại thấy Jungkook đang đứng ngay sau lưng, hai người nhìn nhau, hình như Jungkook đánh giá cô một thoáng, rồi cuối cùng chủ động nói câu đầu tiên ngoài nội dung công việc với cô. "Ốm rồi hả?".
Khăn tay của Lisa hãy còn che trên mũi:"A...".

"Xem bộ mấy hôm nay không khỏe rồi".

Trong chớp mắt, Lisa thấy nước mắt mình thiếu chút nữa là chảy ra, Jungkook vẫn quan tâm tới cô.

Jungkook lại nóí:"Nếu như thế, tôi sắp đi Hồng Kông một tuần, lần này cô không cần đi theo".

Lisa nghe có hơi là lạ: "Nhưng nếu tôi không đi, có phải không được tiện không...".

Jungkook cười cười:"Cô nghĩ nhiều rồi. Tôi mang người khác theo cũng thế".

Lisa nhất thời không biết còn có thể nói gì, đành ngượng ngập đáp:"Ừm... "

Đây là lần đầu tiên Jungkook đi công tác mà không mang cô theo, để cô ở lại công ty không chút do dự. Dù quả thực cô vẫn còn ốm, tới lúc ấy không cách nào đảm nhiệm việc phụ giúp, nhưng đột nhiên lại cảm thấy như mất đi cảm giác an toàn. Thư ký có thể bị thay đổi tùy ý, với người như Jungkook mà nói, còn có giá trị gì nữa? Khoảng thời gian một tuần dường như trở thành trừu tượng.
Lần đầu tiên Lisa bắt đầu lưu tâm tới thứ, ngày. Trước đây, những ngày không phải gặp mặt Jungkook quả thực như được đại xá, là tiên cảnh cõi nhân gian. Mỗi tuần đều chỉ có một ngày tự do, quý báu tới từng phút giây, nhưng chớp mắt một cái là trôi qua ngay. Mà giờ chẳng hiểu sao lại phát hiện thực ra mỗi ngày đều dài đằng đẵng, mỗi đêm trước khi đi ngủ đều không kìm được mà nghĩ rằng, lại qua một ngày, Jungkook chắc sắp về rồi.

Kì lạ là, khi bị Jungkook chèn ép như ác ma, cô vẫn luôn có sức lực ngoan cường, vũ trụ nhỏ của cô vẫn có thể bộc phát đì đùng khi đang lay lắt hơi tàn. Mà không phải chịu sự chèn ép của cấp trên vô lương tâm, sức chiến đấu và chỉ số sinh mệnh của cô lại giảm xuống thấp.

Uống xong viên thuốc hạ sốt cuối cùng tự mua, vốn dĩ phải nhanh chóng khỏe lại mới đúng, kết quả là hôm sau tuy nhiệt độ đã trở lại bình thường, nhưng yếu tới nỗi không bò dậy nổi. Sức mạnh tinh thần "vì toàn bộ tiền thưởng, chỉ còn một hơi thở cũng phải bò tới cửa công ty" biến mất sạch sẽ, thế nên Lisa dứt khoát chán nản bỏ cuộc, xin nghỉ nửa ngày nằm mê man ở nhà.
Ngủ một giấc dậy, buổi chiều tới công ty, đầu óc Lisa vẫn chưa tỉnh táo hẳn, chỉ thấy đồng nghiệp đều bàn tán xôn xao, nét mặt như xảy ra chuyện gì lớn lắm.

Lisa tìm đại một vị đồng nghiệp lại hỏi thăm:"Sao thế? Gì mà ồn ào thế?".

"Cô không biết à? Sáng hôm nay nghe người ta nói, đơn đặt hàng vốn dĩ là của chúng ta lại đột nhiên bị công ty khác cướp mất".

"Ấy...". Đây cố nhiên là tin xấu, nhưng cũng không tới nỗi ngay cả bộ phận không liên quan đều phải quan tâm như thế chứ, can gì tới phòng thư kí.

"Vấn đề là, nghe đồn sản phẩm mẫu đối phương tung ra giống với thiết kế chúng ta đang hoàn thiện tới hơn tám mươi phần trăm".

"A..." Vừa nghe thấy thế, Lisa không khỏi nghĩ theo phản xạ có điều kiện, chẳng lẽ có nội gián sao?

"Lần này sếp mà về chắc là giận ngút trời".
"Đúng đấy...".

Với cá tính không thể chứa nổi một hạt cát trong mắt của Jungkook, kẻ bán tin tình báo, ăn cây này rào cây khác kia, thật không biết phải xui tận mạng tới mấy kiếp nữa.

"Nhưng đối phương còn là công ty của cậu hai nhà họ Tạ, thế này không phải là thêm dầu vào lửa sao".

Lisa sững người.

***

Ông chủ mới đi mấy hôm đã xảy ra chuyện này, những người kiềm chế ít nhiều đều có chút hoảng hốt, trong công ty nhanh chóng triệu tập hội nghị bất thường khẩn cấp. Theo bản năng Lisa không muốn xuất hiện ở hội nghị này. Nhưng là thư ký riêng của Jungkook, vắng họp trong thời gian này thì chẳng khác nào ngầm thừa nhận gì đó. Chưa khảo đã xưng như thế thì dù là giả cũng sẽ biến thành thật.

"Chuyện cơ mật của công ty lần này bị người ta tiết lộ". Giám đốc bộ phận khai thác và phát triển mới nói một câu, tất cả mọi người trong cuộc họp gần như cùng quay đầu lại đồng loạt nhìn cô.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng này, Lisa như đứng một mình giữa sân khấu, bốn phía xung quanh là đèn cao áp sáng lòa. Bối rối và áp lực nặng nề trong sự im lặng khiến người ta gần như không mở mắt ra được. Chẳng ai nói với cô điều gì, nhưng ẩn ý còn rõ ràng hơn nói toạc ra, lại chẳng thể giải thích hay phản bác chỉ vì không ai nói thẳng ra.

Lisa có thể hiểu sự ngờ vực này, khách quan mà nói, cô trở thành kẻ tình nghi gần như là tất lẽ dĩ ngẫu.

Tuy cuộc họp đã kết thúc, nhưng ánh mắt ác ý của mọi người vẫn như mũi nhọn sau lưng cô.

Lisa đi đến đâu cũng cảm thấy có tiếng thì thầm to nhỏ, nhưng cô vừa quay sang nhìn, đối phương lại vội vàng chuyển ánh mắt đi bắt chuyện với người khác làm như bình thường. Lisa bị cô lập chỉ trong chớp mắt. Thứ vũ khí lạnh lùng xa lánh, khiến người ta khó thở, chẳng thể nói thành lời.
Lisa lặng lẽ ở lại công ty hết buổi chiều, vốn dĩ mối quan hệ của cô với đồng nghiệp rất tốt, mà giờ trong sự bối rối và suy đoán phức tạp, không ai chủ động nói chuyện với cô, cô cũng không dám bắt chuyện với người khác. Những chuyện như không chịu nổi áp lực mà về sớm, hoặc không khống chế nổi tâm trạng mà khóc, cô sẽ không làm, Lisa chỉ giữ im lặng, tiếp tục làm công việc của mình, làm như không có chuyện gì giống những người khác. Dầu sao trong sự trùng hợp như thế này, cô không có tư cách cấm đoán hay trách móc sự phỏng đoán của mọi người. Trước khi chân tướng được phơi bày chỉ có thể đối diện với mối nghi ngờ này một cách đường hoàng.

Dưới những ánh mắt soi mói, Lisa tự an ủi mình, ấm ức như thế này cũng chẳng phải chuyện gì to tát mà không chịu được. Ai chẳng có lúc bị nghi oan, bị người ta nhìn bằng ánh mắt kì lạ chứ? Chịu đựng một chút thì sẽ qua thôi.
Mãi tới khi hết giờ làm việc, mọi người đều đã về hết, Lisa mới một mình tới phòng trà rửa cốc cafe. Đột nhiên nghe có tiếng bước chân gấp gáp đằng sau, quay đầu lại thì thấy có người hấp tấp xông vào, là vị đồng nghiệp bình thường hay cùng ăn cơm trưa. Đối phương thấy cô, cũng thoáng khựng lại, có lẽ không nghĩ rằng sẽ gặp nhau lúc này, bèn cuống quýt chuyển tầm mắt sang chỗ khác, để khỏi ngại ngùng khi không thể không bắt chuyện với cô.

Lisa thấy cô ta đứng đó nhìn đông ngó tây một lúc như đang tìm đồ, mặt lộ vẻ hoảng hốt, bèn mở ngăn kéo tủ đựng trà, lấy chiếc di động ra:"Chị đang tìm cái này hả?".

Lúc nãy rửa cốc thấy cạnh bồn rửa có một chiếc iPhone đời mới, không biết là ai sơ ý để quên, để đây sợ lại rơi mất bèn cất hộ trước.

Quả nhiên đối phương lập tức thở phào một hơi:"Cảm ơn".
"Đừng khách sáo".

Lisa sợ cô ta sẽ lúng túng, trả di động xong bèn lấy lại cốc, đang tính chủ động đi thì nghe cô ta gọi lại đằng sau:"Thư ký Kim".

Lisa quay đầu lại:"Vâng?".

Vị đồng nghiệp nhìn cô như muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng vẫn cất tiếng:"Thư ký Kim, cô vẫn phải cẩn thận một chút".

Lisa có chút mờ mịt:"Hả?".

Đối phương vội vàng giải thích:"Tôi không có ý khác. Chỉ là, chuyện lần này, dù cuối cùng sự thật có như thế nào, khi anh Jeon trở về cô sẽ thảm mất".

Lần đầu tiên trong ngày hôm nay Lisa cảm thấy trái tim mình rơi tuột xuống dưới, nhưng không rơi đến tận đáy, chỉ chênh vênh như thế, không rơi xuống tận cùng.

Chuyện đến quá hỗn loạn quá đột ngột, thế nên cô còn chưa kịp lo lắng tới vị cấp trên không có mặt ở đây. Jungkook sẽ nhìn cô ra sao? Chỉ vừa nghĩ như thế đã thấy lưng mình lạnh toát. Cô có thể thản nhiên chống đỡ sự nghi ngờ của tất cả mọi người. Nhưng một mình Jungkook còn hơn "tất cả mọi người" cộng lại tới mấy phần.
Lisa chán nản xuống lầu bắt xe về nhà, suốt đường đi lại có chiếc xe theo dõi cô. Chẳng cần nghĩ cũng biết đó là ai. Tới khi cô xuống xe bus, chậm rãi đi bộ về tới tầng dưới nhà mình, đối phương vẫn kiên trì bám theo với tốc độ rùa bò.

Lisa thở hắt ra, dứt khoát đứng lại nhìn cậu thanh niên cuối cùng cũng dừng lại, bước ra khỏi xe, cau mày sải bước tới trước mặt mình. "Có chuyện gì à?".

"Sao cô không nhận điện thoại của tôi?".

"...". Xảy ra chuyện như thế còn có thể buôn chuyện điện thoại với cậu ta, cô là người ngoài hành tinh chắc?

Nhưng cô chẳng có thần kinh được đúc từ sắt thép giống tên nhóc này,"Sau này cậu đừng gọi điện cho tôi nữa".

Thoắt cái cậu chàng lại nóng nảy:"Tại sao?".

Lisa nén xuống khao khát thay toàn thể công ty trừ hại:"Giờ cậu là kẻ địch của chúng tôi, trên lập trường việc công, tôi không thể nói chuyện với cậu nữa". Tiền thưởng quý này đã tan thành mây khói, chuyện này do ai hại chứ.
Minhyuk cáu kỉnh:"Bây giờ hết giờ làm việc rồi, không phải thời gian làm việc nữa".

"...Trên lập trường việc tư, giờ tôi là kẻ bị tình nghi, nếu đi quá gần cậu, tôi sẽ thăng cấp thành tội phạm, cậu hiểu chưa?".

Cậu chàng cau mày:"Thế là cô đang giận tôi vì chuyện ấy? Cô cho rằng tôi cố ý hại cô sao? Cô thấy tôi là loại người đó à?".

"... Tôi không nghĩ như thế". Trẻ con thật khó đối phó. Minhyuk hiển nhiên bực dọc:"Tôi cũng không muốn kéo cô vào chuyện này".

"Bỏ đi...". Một khi trong công ty xuất hiện gián điệp thương mại, cô nhất định là kẻ xui xẻo bị tình nghi đầu tiên, cuộc sống đương nhiên không dễ dàng, không muốn bị kéo vào cũng không được. Đạo lý này đương nhiên Minhyuk sớm đã hiểu rõ, nhưng cuối cùng cậu ta vẫn chọn lợi ích, chuyện này còn cách nào đâu. Sự trong sạch của cô đương nhiên không thể so sánh với doanh thu lợi nhuận.
"Không thì thế này, tôi đi giải thích rõ với bọn họ, chuyện này không liên quan gì tới cô".

Tên nhóc thẳng đuồn đuột này khiến Lisa vừa giận lại vừa buồn cười:"Không cần đâu, dù cậu nói như thế thì sẽ có người tin sao?".

Minhyuk càng cáu kỉnh hơn:"Thế rốt cuộc muốn tôi làm sao đây?".

"Không cần cậu làm gì cả. Cậu không phải làm chuyện gì hết. Khoảng thời gian này chúng ta đừng gặp mặt, cũng không nói chuyện là ổn rồi. Việc này không khó".

Minhyuk nghiến răng có phần tức giận:"Sao mà không khó chứ?".

"...". Nghe được một câu như thế, Lisa nhất thời có hơi khó mở miệng, chỉ đỏ bừng mặt lên lui lai môt bước.

Ngượng ngùng một lúc, Minhyuk lại nói:"Nếu cô không thể chịu đựng được, chi bằng tới thẳng chỗ tôi đi".

"Hả?". Đùa gì thế, muốn cô diễn màn kịch cuốn gói bỏ chạy sao?
"Nếu bọn họ không tin cô, ở lại cũng chán".

"...".

Vậy cũng không cần ép mình tới đường cùng chứ. "Còn nữa, nếu cái tên Jungkook kia nghi ngờ cô, cô cũng khó sống. Đâu phải cô không biết anh ta thâm hiểm chứ".

Trong lòng Lisa không khỏi "thình thịch", thứ cảm giác trái tim rơi xuống dưới đã quay trở lại rồi.

"Cô nghĩ thử xem. Nếu cô tiếp tục làm việc cho Jungkook thì tôi không giúp nổi cô. Nếu cô đồng ý tới đây, chỉ cần là người của tôi, tất cả mọi chuyện không cần cô lo lắng, giao hết cho tôi là được rồi".

Cả đêm Lisa không tài nào ngủ được. Đương nhiên cô sợ Jungkook, lúc không có chuyện khẩn cấp cô cũng đã sợ anh ta muốn chết rồi, anh ta chỉ sơ ý liếc một cái thôi mà cô sợ tới mức vội vàng nịnh bợ hết cỡ, chứ đừng nói tới bây giờ. Vừa thử hình dung thái độ và thủ đoạn Jungkook dành cho cô sau khi anh ta quay về, Lisa lại thấy lưng mình lạnh toát. Nhỡ may bị nghiêm hình tra khảo, ép cung nhận tội, vậy thì cô cứ cầm dây thừng tự thắt cổ mình luôn cho xong. Hay làm như lời Minhyuk, cứ bỏ của chạy lấy người, bỏ tối theo "sáng", sau này còn có thể khá được chút nhỉ?